Thú ăn chơi của cầu 𝓽𝓱ủ ngày xưa và con đường cʜɪêᴜ ᴅụ ᴅỗ ʙáɴ độ của các ôɴɢ ᴛʀùᴍ qua lời cựu tuyển 𝓽𝓱ủ Việt Nam


“Những năm 1996, 1997, tôi đã nhận được đề nghị ʙáɴ độ với số tiền 200 – 300 triệu đồng cho một trận…”, cựu tuyển thủ quốc gia Nguyễn Mạnh Dũng nhớ lại.

Nguyễn Mạnh Dũng, hay còn được biết đến với biệt danh Dũng “Giáp” (bố anh là cựu danh thủ Thể Công Nguyễn Trọng Giáp) là một trong những trung vệ được liệt vào dạng “của hiếm” của bóng đá Việt Nam. Bắt đầu nổi danh từ cuối thập niên 90 trong màu áo Thể Công và được triệu tập vào ĐTQG, tài năng của Nguyễn Mạnh Dũng là điều không cần bàn cãi.

Cựu trung vệ Dũng "Giáp": T.Quảng Ninh chưa sẵn sàng vô địch

Thế nhưng sự nghiệp của Dũng “Giáp” lại trải qua không ít sóng gió, bị gắn với cái mác lắm tài nhiều tật, công tử đi đá bóng, thích chơi trội…

Trong câu chuyện với chúng tôi, cựu tuyển thủ này cũng thừa nhận một cách chẳng ngại ngần, rồi kể lại vanh vách những câu chuyện mình lên sàn nhảy, mua sắm đồ hiệu, đổi xe, đổi điện thoại ra sao. Thậm chí còn là góc khuất đầy gai góc về việc từ chối những đề nghị bán độ với số tiền lớn đến nỗi mà nghe xong ai cũng phải giật mình.

Nhưng phải thế thì mới là cái “chất” của Nguyễn Mạnh Dũng, để kết thúc câu chuyện, anh tự tin khẳng định rằng: “Tôi là “đạo mạo công tử”, tôi sạch thật và tôi tự hào vì bố mình dạy điều gì thì mình luôn làm đúng về mặt đạo đức”.

Những cuộc chơi đêm, chiêu dụ dỗ bán độ của các ông trùm qua lời cựu tuyển thủ Việt Nam - Ảnh 1.

Cũng nhờ tư duy chơi bóng như vậy mà ở cuối thập niên 90, Nguyễn Mạnh Dũng trở thành một trung vệ “hiếm có khó tìm” của bóng đá Việt Nam. Với thể hình giống như một cầu thủ châu Âu, cùng khả năng chơi bóng và tư duy chiến thuật cực tốt, lại mang trong mình tố chất của người thủ lĩnh. Điều này cũng giúp cho Mạnh Dũng sớm được lên ĐTQG và trở thành một trong những cầu thủ nổi danh ở thời điểm đó. Tuy nhiên, những rắc rối lại xảy đến khi những câu chuyện về sinh hoạt đời tư của trung vệ này trở thành chủ đề gây xôn xao.

“Thể Công là nơi cho bố tôi, cho tôi rất nhiều thứ. Tôi cảm ơn đội bóng, cảm ơn lò Thể Công, nhưng ở đó cũng có những người luôn nói xấu sau lưng tôi, đưa thông tin cho báo chí viết những điều không đúng”, Mạnh Dũng nhấn mạnh chi tiết này trước khi bắt đầu kể chi tiết về cái sự “ăn chơi” của mình.

Thú xăm mình của cầu thủ Việt Nam | Thế giới Sao

“Như ngày xưa sau trận đấu, được nghỉ thì tôi có tới New Century, vũ trường rất lớn ở Hà Nội ngày ấy để chơi. Tôi thừa nhận điều đó. Nhưng báo chí lại viết là “suốt ngày thấy Nguyễn Mạnh Dũng lên vũ trường”. Như thế là sai hoàn toàn.

Họ có thể viết, nhưng phải viết đúng. Ví dụ như sau trận đấu, Dũng “Giáp” toàn đi đêm, đi vào sàn nhảy, vào bar chơi là đúng. Vì tôi được nghỉ, không ai quản lý, được phép đi chơi, đi giải trí cơ mà. Tôi có uống rượu bia, cũng đúng. Nhưng báo chí nói là “suốt ngày” thì lại là câu chuyện hoàn toàn khác. Như thế khác gì bảo tôi không tập luyện gì cả, chỉ đi chơi. Nếu vậy thì ai dám cho tôi vào sân đá, HLV có vấn đề hay sao mà lại sử dụng cầu thủ không chịu tập luyện, chỉ biết chơi bời?

Cầu thủ ăn chơi HAGL nể tài uống rượu của Kiatisak

Sau trận có người về với gia đình, hay ngồi tụ tập đánh bài, còn tôi không thế. Lúc ấy còn tự do, chưa lập gia đình, tôi dùng tiền tôi kiếm được để đi chơi chứ cũng có vay mượn ai đâu. Lên bar tôi có chơi chất kích thích đâu, chỉ uống rượu, lên nhảy rồi đi về. Có lẽ cũng bởi tôi là một nhân vật hot thời đó nên người ta cứ muốn viết về tôi theo kiểu giật gân để gây chú ý. Có những người ngồi tận trong miền Nam, có biết về cuộc sống của tôi đâu mà cứ viết như đúng rồi, tất cả chỉ thông qua những lời kể”, cựu trung vệ Thể Công nói.

Những cuộc chơi đêm, chiêu dụ dỗ bán độ của các ông trùm qua lời cựu tuyển thủ Việt Nam - Ảnh 3.

Theo lời kể của Mạnh Dũng, dư luận thời đó không ít người từng chỉ trích anh vì thích chơi nổi, chẳng hạn như ra sân với cái đầu bóng loáng, đi đôi giầy đỏ, đá bóng như “công tử”. Thậm chí việc anh đi ô tô riêng tới sân tập cũng trở thành chủ đề gây bàn tán. Nhưng trong quan điểm sống của mình, trung vệ này cho rằng miễn đó là những điều không phạm pháp, không phải tiền “bẩn”, thì những chuyện như vậy chẳng có gì là sai.

Tôi đổi xe, đổi điện thoại liên tục, diện quần áo, sài đồ hàng hiệu là chuyện rất bình thường. Có những đôi giày 4-5 triệu một đôi, người ta đến Tết mới đem ra diện thì tôi có 3, 4 đôi, đi hàng ngày. Giày thi đấu cũng thế. Người ta đi giày nội, còn tôi cứ có dịp đi nước ngoài là tôi mua những đôi đắt nhất. Đó là thứ mình mua cho mình, phục vụ công việc của mình thì cần gì phải tiếc. Quan điểm, cách sống của tôi là thế”.

Những cuộc chơi đêm, chiêu dụ dỗ bán độ của các ông trùm qua lời cựu tuyển thủ Việt Nam - Ảnh 4.

Đôi giầy Puma đỏ đắt tiền của Mạnh Dũng.

“Ngày xưa tôi là người đầu tiên đi tập bằng ô tô riêng. Báo chí thấy thế cũng viết kiểu: Cả đội đi bộ, đi xe máy thì một mình Dũng Giáp cưỡi ô tô đi tập.

Nghĩ buồn cười và thấy ấu trĩ. Phương tiện đi tập có ảnh hưởng gì đến chuyên môn không? Ai không có thì đi bộ, ai có xe máy thì đi xe máy, còn tôi có ô tô thì tôi phải đi chứ, chẳng lẽ bắt tôi cất xe ở nhà rồi cũng đi bộ à?

Hậu duệ Thể Công: Mấy ai là tài năng sân cỏ

Hay như chuyện người ta bảo tôi ăn chơi. Thử nghĩ xem tôi ăn chơi cái gì nào mà nói thế. Ví dụ đá thắng một trận, đội thưởng cho 10 đồng thì tôi bỏ 8 đồng để sắm sửa quần áo, điện thoại đẹp, mời bạn bè đi ăn. Các cầu thủ khác họ không thế, đem tiền cất đi không tiêu là chuyện của họ, chứ sao lại nhìn tôi sắm đồ này kia rồi bảo tôi ăn chơi.

Tôi tiêu thế nhưng nguồn tiền của tôi ở đâu? Đó là tiền mồ hôi công sức thi đấu, chứ tôi không bán độ, không cướp giật hay xin xỏ gì của ai. Tôi tiêu tiền tôi kiếm ra chân chính, điều đó là sai à? Tiêu bao nhiêu và tiêu vào việc gì là quyền của tôi chứ. Nếu tôi là HLV, cầu thủ sinh hoạt ra sao là quyền của họ, nhưng phải nhớ khi anh là cầu thủ thì phải chăm chỉ tập luyện, “ăn” hết khối lượng, vào sân thi đấu tốt là được”, Mạnh Dũng nhớ lại.

 Những cuộc chơi đêm, chiêu dụ dỗ bán độ của các ông trùm qua lời cựu tuyển thủ Việt Nam - Ảnh 5.

Cần biết vào thời điểm đó, ông Nguyễn Trọng Giáp đang đảm nhận vai trò Phó ban đội tuyển của LĐBĐ Việt Nam. Những ồn ào từ dư luận về chuyện sinh hoạt của con trai lọt đến tai ông là điều không tránh khỏi. Khi được hỏi về việc có bị gia đình trách mắng vì những câu chuyện trên hay không, Mạnh Dũng đá tiết lộ một góc khuất khác.

Cựu trung vệ Nguyễn Mạnh Dũng: “Kiatisak giỏi và gian nhất ĐNÁ”

“Bố tôi là một người lính, lại cũng là người trong nghề nên rất hiểu cảm giác đó. Bị mang tiếng một cách không đúng thì người chịu sức ép là tôi, chứ không phải gia đình. Bố tôi cảm nhận được điều đó nên bảo: Mày cứ chơi đẹp theo kiểu của mày.

Nhưng có hai điều bố tôi luôn luôn dạy tôi. Một là phải nỗ lực tập luyện. Chơi gì thì chơi, nhưng phải nghiêm túc với việc rèn luyện cá nhân. Điều thứ hai là không được bán đứng đồng đội. Và tôi tự hào rằng mình đã làm được điều đó. Tôi là “đạo mạo công tử”, tôi sạch thật, tôi tự hào vì bố mình dạy điều gì thì mình luôn làm đúng về mặt đạo đức. Tôi cũng chỉ thần tượng duy nhất một người. Đó là bố tôi”.

Những cuộc chơi đêm, chiêu dụ dỗ bán độ của các ông trùm qua lời cựu tuyển thủ Việt Nam - Ảnh 6.

Cựu danh thủ Nguyễn Trọng Giáp (áo xanh).

Nói về chuyện được đề nghị bán độ, Dũng “Giáp” kể lại chi tiết cách mà những trùm ᴄá độ sử dụng để đưa cầu thủ “vào tròng”.

“Ngày xưa tôi đá vị trí đấy bị mua nhiều lắm, nhưng mà tôi nhất quyết nói không. Cũng dằn vặt đấy, vì thanh niên mà, nhìn thấy tiền nhiều ham chứ. Nhưng rồi mình vượt qua được tất cả cám dỗ và giờ nhìn lại thấy trong lòng thanh thản.

Những năm 1996, 1997, tôi đã nhận được đề nghị bán độ với số tiền 200 – 300 triệu đồng cho một trận, tặng thêm 50 triệu cho mỗi bàn thua của đội nhà. Mà số tiền đó của 24 năm trước mọi người nghĩ xem nó lớn đến mức nào.

Nguyễn Mạnh Dũng: Tự sự của cầu thủ ăn chơi bậc nhất một thời | Goal.com

Những đề nghị đều đến từ các trùm ᴄá độ cộm cán của Hà Nội. Họ tìm cách tiếp cận cầu thủ bằng cách mời uống bia, mời đi ăn, lên bar chơi, mời chai rượu xịn, rồi cả đi chơi với “chân dài”. Tất cả đều được bao trọn, cầu thủ không mất đồng nào cả.

Cứ mua chuộc bằng nhiều lần như thế rồi đến một thời điểm, người ta bắt đầu mở lời nhờ. Kiểu như nói rằng có trót đánh trận này cả tỷ rồi, thôi thì bạn giúp tôi lần này, tôi gửi bạn vài trăm triệu. Như thế cầu thủ vừa trả ơn, lại vừa có tiền. 

Rất nhiều người nhúng chàm ở chỗ đó. Ăn của người ta rồi, bây giờ người ta nhờ thì không giúp sao được. Chưa kể lại có tiền nữa, thua một trận có sao đâu. Nhưng mọi thứ nó cũng như nghiện vậy. Tiêu đồng tiền có được dễ dàng nó không thấy xót, mà đã vướng vào đường dây của mafia rồi thì nhờ một lần rồi sẽ lại có lần sau, lần sau nữa. Còn nếu từ chối thì sẽ bị gây sức ép”.

Những cuộc chơi đêm, chiêu dụ dỗ bán độ của các ông trùm qua lời cựu tuyển thủ Việt Nam - Ảnh 7.

Cũng nằm trong diện những cầu thủ được các trùm cá độ có máu mặt mồi chài, chuyện từ chối không phải đơn giản, tuy nhiên Mạnh Dũng cho biết anh có cách riêng của mình trước những lời đề nghị bán độ.

“Chiêu trò như thế, vì sao tôi từ chối được? Khi một số thành phần mời tôi đi ăn nhậu, đi bar, ví dụ như hôm nay họ mời tôi chai rượu, buổi sau mời đi tiếp tôi vẫn đi, nhưng tôi sẽ là người trả tiền. Họ tranh trả tôi cũng không cho, tôi không mắc nợ ai gì cả.

Vì thế mà người ta không thể gây sức ép cho tôi được mà chỉ có thể là lời nhờ vả, mời mọc, mua chuộc bằng rất tiền nhiều thôi. Nhưng tôi có vướng mắc gì đâu mà phải lo. Tôi chẳng ăn không cái gì của ai cả nên không có gì phải áy náy. Vì thế mà cho đến giờ phút này, tất cả những người gặp tôi đều phải nói: Dũng “Giáp” là thằng chơi đẹp. Tôi không tiêu của ai cái gì cả. Đời cầu thủ tôi tiêu rất nhiều tiền, hầu như toàn bao mọi người, chứ không để mắc nợ ai”.


Xem thêm: Việt Nam